Bốn Di Tích Quan Trọng Của Đức Phật Thầy Tây An

     
Phần trước tiên - Đức Phật Thầy Tây An cùng Nguyên Lai Quyển Sấm TruyềnPhần trang bị Hai - Hình Ảnh, bạn dạng Phiên Âm, bạn dạng Sao Nôm Quyển Sấm Truyền Của Tông Phái Phật Thầy

 

Như họ vừathấy, Đức Phật Thầy Tây An, Giáo tổ tông phái Bửu đánh Kỳ Hương, thương hiệu thật làĐoàn Minh Huyên, đản sanh vào giờ nhọ, ngày rằm mon mười năm Đinh mão (1807),đời vua Gia Long sản phẩm sáu. đối với triều đại china thì bấy giờ nhằm đời ThanhNhân Tông, niên hiệu Gia Khánh máy 12.

Bạn đang xem: Bốn di tích quan trọng của đức phật thầy tây an

 

Chánh quán củaPhật Thầy tại làng Tòng Sơn, tổng An Tịnh, huyện Vĩnh An, tủ Định Viễn, trấn VĩnhThanh (1). Thức giấc An Giang hồi ấy chưa có. Mãi cho niên hiệu Minh Mạng lắp thêm 13(1832), một chỉ dụ hạ lệnh đến Gia Định Thành cắt đặt thức giấc An Giang cùng với haiphủ, bốn huyện, thì Tòng Sơn ở trong về An Giang. Hiện tại nay, Tòng Sơn nằm về bảnđồ hành chánh quận lấp Vò, tỉnh Sa Đéc.

 

Thưở bé dại họchành làm cho sao, sinh hoạt gắng nào, không biết. Phệ lên, tách quê quán, chắc rằng là đểđi tu hành. Nhưng cả thân ở trong Ngài cũng không có bất kì ai biết tông tích. Hình bóngcủa Ngài đã vùi mất từ tương đối lâu trong ký kết ức của mọi fan có ít nhiều liên hệ.

 

Nhưng Phật Thầylại trở về làng Tòng Sơn sau khoản thời gian đã xuất hiện thêm tại lô Công năm gần cạnh thìn (1844)rồi vân du qua những xứ Mõ Cày, Bến Tre, nên Chông, Sóc Trăng, tệ bạc Liêu, Cà Mau,Rạch Giá và miền Thất Sơn.

 

*

Đức Phật Thầy về buôn bản Tòng tô (tranh minh họa)

 

Thật ra, Ngàitrở về đúng vào thời điểm tháng năm nào, không tồn tại gì để xác nhận. Tuy vậy, vẫn có nhữngdấu hiệu mang đến biết, rõ là vào đầu năm Kỷ Dậu (1849) thì Phật Thầy đã hiện hữu ởđây. Với mẫu mã của một bạn ngây ngây, lời ăn uống tiếng nói khi lỗi khi thực,rồi cộng với những vấn đề làm dường như huyền diệu, Ngài mới ban đầu gây được sự chúý cho ít kẻ hiếu kỳ. Chẳng hạn như chuyện cây da mặt rạch Tòng đánh trốc ngã,làm tắt nghẽn lưu lại thông, nhưng chỉ bởi một cử chỉ nhẹ nhàng, Phật Thầy đang giúplàm đến cây da xếp lại. Như chuyện Ngài hằng đêm đốt lá da để mang ánh sáng thayđèn, để lấy lửa đung nước với khi thấy bao gồm người lúng túng rằng hỏa hoạn gồm htể xảyra do hành động đó của Ngài, thì Ngài trả lời bằng phần nhiều câu úp mở, tỏ ra bao gồm đủquyền năng để bảo vệ việc ấy. Nhưng, như đã nói, bắt đầu đầu Ngài chỉ tạo được sựchú ý cho mọi ai hiếu kỳ, còn số đông thì hoặc họ không biết đến Ngài,hoặc tất cả người nghe biết thì chỉ tỏ cẻ khinh thường bạc. Nhưng ngoài ra Đức Phật Thầykhông ai oán nghĩ tới việc ấy mà từng ngày lộ vẻ trầm ngâm, thường tìm tới chỗtịch mịch để suy tư. Cái suy tư của một đạt nhân mang ước mơ lớn, ý muốn giảithoát cho đời cơ mà thời cơ chưa đến!

 

Ngài nghèo nàn,cô độc, 1 mình hiu quạnh lệ thuộc tại mái hiên sau của ngôi đình Tòng Sơncũng túng bấn như Ngài.

 

Năm ấy thời hànhdịch tả nổi lên, tại xã Tòng Sơn ban đầu thấy có bạn nhiễm bịnh. Dân lànglo sợ vái van, dự phòng thuốc men phòng ngừa khi mờ ám xa thầy vắng chợ; còn hươngchức xóm thì tự thấy bao gồm trach nhiệm trước thánh thần, vì vậy họ họp lại đểlàm lễ “tống gió”. Gà, heo vái cúng.

 

Thấy hành độngcủa hương chức xóm trái với chánh pháp, buộc phải Phật Thầy ra trước mặt bọn họ tỏ ýkhông tán thành. Ngài khuyên không nên làm câu hỏi sát sanh vô lý với ích kỷ nhưvậy. Mình không ưa “gió” thì “tống gió” đến ai! dẫu vậy chức việc làng bác bỏ lờiNgài, chúng ta thản nhiên tuân theo ý định.

 

Những lời biệngiải hiền đức và phù hợp của Phật Thầy tuyệt đâu lại là vấn đề làm phật ý đa số người.Người ta đồng lòng xua xua Ngài thoát ra khỏi mái hiên đình, một khu vực tuy âm thầmquạnh quẽ nhưng là một trong tổ nóng thân yêu mà Ngài vẫn nghỉ đỗ tự bấy lâu nay. Ngàichấp dấn lời họ, tuy thế xin được thiết lễ trình làng để từ bỏ chiêu khai lý định kỳ đã.

 

Trước đôngngười, Ngài cho biết thêm tên bọn họ của mình, nói rõ danh tánh ông bà bố mẹ mình vàxin mời những người thân thuộc của Ngài đến. Cái họ của Đức Phật Thầy bấy giờchỉ còn tồn tại vài người, tuy vậy trong vài bạn ấy, ông Đòan Văn Điểu và ôngĐoàn Văn Viên, cũng không sở hữu và nhận diện được Ngài. Ngài đề xuất nói không còn căn vì lưulạc, vấn đề tu hành của Ngài như thế nào, thì anh em mới nhìn được nhau.

 

Rồi Đức PhậtThầy cáo biệt.

 

*

Con rạch Tòng Sơn

 

 

Chuyện tan vỡ lẽ,mọi fan đều bịn rịn, khẩn ước Ngài ở lại. Tuy nhiên Phật Thầy đưa ra quyết định lênđường, vì thời cơ cùng sứ mạng đã tới lúc khế hợp. Trường đoản cú ấy fan ta thấy Phật Thầyvân du những chỗ. Trên Trà Bư (cách xa chợ mẫu Tàu Thượng chừng non 10 cây số),tại Tân Phước (trên lòng rạch loại Dứa) tại Mỹ Hưng (khoảng đầu con quay Lao Giêng),tại dòng Tre (bên cơ bờ tiền Giang, ven Đồng Tháp), thiên hạ số đông thấy có bóngdáng Ngài thoạt đó thoạt đây. Ngài đi bên trên một loại xuồng bần, bơi bởi mộtthanh tre, gặp mặt bịnh thì trị bịnh, chạm chán người thiện duyên thì thuyết pháp dạy tu.Cá nhân Ngài gắn liền với đám dân cùng khổ. Ngài an ủi, cứu trợ, khuyên nhủ dỗ,thương xót bọn họ như tình thương mênh mông của mẹ với con.

 

Nhưng nơi ĐứcPhật Thầy ngụ lại thời gian lâu hơn là tại Trà Bư.

 

Bấy giờ bịnhdịch tỏa cùng dữ dội. Đầu bên trên xóm bên dưới chết. Đau một giây một tiếng rồi chết. Màchết những không kịp chôn. Nhân gian hoảng sợ. Bè tống ôn tống gió bềnh bồng đầysông. Ngoài đường vắng fan đi. đêm hôm chó không đủ can đảm sủa. Mà lại thỉnh phảng phất cóvài giờ đồng hồ chó sủa thì tín đồ ta tưởng tượng là gồm âm binh về. Hễ nghe tiếng lộp cộp làớn domain authority gà, hiểu được trong xóm gồm một nấp cỗ ván vừa bít lại (2)

 

Nhân dân TòngSơn hại hãi, hụt hẫng rằng mình tất cả Phật vào nhà nhưng mà đi cầu ma không tính đường, nênyêu ước ông Đoàn Văn Điều thuộc đi với chức bài toán làng đến Trà Bư thỉnh Đức PhậtThầy trở về. Bấy giờ tại Trà Bư tín đồ ta đến mong Ngài chữa bịnh đông như kiếncỏ, nên Phật Thầy không về Tòng Sơn. Ngài dạy các ông ấy hãy về bên đình, nơiNgài nghỉ ngơi đỗ trước kia, tìm loại nang bởi mo cau dùng làm đảy đựng vật dụng dụng màNgài còn để lại, sẽ sở hữu được “cây thẻ năm ông” trong đó. Hãy cầu vái Phật Trời rồithỉnh thẻ ấy nhưng uống thì tật bịnh tiêu trừ.

Xem thêm: Công Dụng Của Nước Hoa Hồng Dùng Để Làm Gì Trong Chăm Sóc Da?

 

Thật vậy, trongcái mo nang còn lại, tín đồ ta thấy bao gồm một quyển Sấm Giảng, một tấm nai lưng đỏ vàmột cây cờ ngũ sắc. Tấm è đỏ tức thời được thượng lên thờ tại đình, quyểnSấm Giảng được chuyền tay nhau đọc; còn cây cờ ngũ sắc thì chỉ trong ít ngày,người ta thỉnh về uống sạch mát (3). Chẳng đa số vải cờ mà cho đến cả cán cờ, chưnnhang với tro nhang trên bàn thờ tổ tiên cũng không còn. Bằng phương pháp đơn sơ nhưvậy, Đức Phật Thầy đã chận đứng được bé bịnh sinh hoạt Tòng Sơn.

 

Tháng 8 năm ấy,Ngài đến Xẻo Môn, thôn loài kiến Thạnh (giờ đây là xã Long Kiến), mở ra như mộtngười cuồng, khiến kinh dị không ít cho dân chúng. Nhưng lại rồi ai nấy khôn xiết thánphục vì chưng đức độ và kĩ năng của Ngài. Ngài vừa trị bịnh, vừa thuyết pháp dạytu, bạn quy y đông vô số.

 

Chỉ bởi mộtmảnh giấy rubi xé nhỏ, một chút ít nước lã hoặc một miếng giấy áo nhang, Phật Thầykhông phần nhiều trị bịnh thiên thời bên cạnh đó trị cả đến những bịnh ho, suyễn, cùi,phong, điên; bịnh ông công huyết, bịnh trùng tang thằng bố. Mà lại trị đâu thì hếtđó, giờ đồn vang khắp, khiến cho người đến chiêm ngưỡng và ngắm nhìn Ngài như nước triều dâng.

 

Những bạn quiy cùng với Phật Thầy đầy đủ được phát cho 1 lòng phái bằng giấy vàng hay giấy bạch,trên đóng góp ấn triện tất cả bốn chữ Bửu sơn Kỳ Hương. Tông phái này coi như đượcsáng khởi vào ngày thu năm Kỷ dậu (1849) nhưng mà Đức Phật Thầy Tây An là Giáo Tổ.

 

Ngài luân lưuchữa bịnh, thuyết pháp với truyền giáo trên Lòng Ông Chưởng tối thiểu là vào mấytháng của ngày thu năm ấy; các địa điểm có với vết chân Ngài theo thông tin được biết chắcchắn là tại đình thần thôn con kiến Thạnh (xưa làm việc Chưng Đùng), tại cốc Ông con kiến (naylà Tây An Cổ Tự) với tại chùa Sư Nhựt (thôn con kiến An). Nhưng kế rồi Ngài lâm nạn,phải tạm dừng hoạt động.

 

Viễn nhân đưađến hoán vị họa mang lại Đức Phật Thầy là vì sự nghi kỵ của chánh quyền đương nhiệm.Nguyên là miền nam cho tới cuối đời Gia Long, vẫn còn là một biên phương ô tạp.Theo Đại phái mạnh Chánh biên liệt truyện, ĐạiNam thực lục chánh biên và các cổ sử thư thì tín đồ Thổ, tín đồ Minh Hương,người Đồ Bà, bạn Chàm... Và người việt nam ta tầm thường sống trên một vùng đất rộngven những nhánh sông Tiền và Hậu. Tín ngưỡng quá phức tạp. Mê tín thì dẫy đầy.Đồng bóng ma quỉ như liên tục lẫn lộn bên nhau. đông đảo tụ tập làm loạnthường phụ thuộc vào tình trạng phức tạp đó mà nổi dậy, khiến cho chánh quyền buộc phải cấmngăn phù thủy. Cãi thì trừng phạt bởi roi, hoặc bắt khổ sai, xay lúa, giã gạo.Thế mà các đám giặc chòm vẫn cứ tiếp tục nổi lên, trong các số đó thường có những tăngsãi chủ mưu. Theo sách phiên bản triều bạnnghịch liệt truyện (4) thì giặc Sãi Kế là 1 loạn đảng quá dữ dằn, dámxưng vương, cướp phá lung tung những hạt Miên và tràn xuống mang đến Định Tường để cápduồng, cươp bóc tách vào phần đa tháng thượng chào bán niên Canh thìn (1820). Tiếp theo nămThiệu Trị nguyên niên (1841), nhiều cuộc loàn lại nổi lên ở Miên do những tên đầuđảng là Đột với Cố. Nước Xiêm nhân đó đưa Nặc Ông Đôn về Miên giật quyền bảo hộcủa Việt Nam, xúi dân có tác dụng loạn, giật phá đến kinh Vĩnh Tế (5). Rồi thầy sãi LâmSâm (cũng gọi là Sư Sâm) quá cơ dậy giặc sinh hoạt Vĩnh Long cùng Trà Vinh, y bao gồm tới bảytám ngàn vật dụng đảng, tất nhiên là có rất nhiều “thầy tu” chỉ huy, chỉ chiếm cứ Lạc Hoá,giết bị tiêu diệt cả mang lại quan cha chánh trần Tuyên và quan Tri thị trấn Huỳnh Hữu Quang(6).

 

Tiếp theo là Thiệu Trị lắp thêm 5 và thứ 6 (1845, 46) Cao Miên thường xuyên cóloạn, làm cho rối rắm nam Kỳ, trong đó thường tất cả sự tham gia của những sư sãi ngườiMiên. Chính vì vậy mà khi nghe đến tin Đức Phật Thầy gồm uy lực tụ tập hàng ngày hằngngàn người, tự nhiên và thoải mái là triều đình phải sợ.

 

Còn cận nhân gâyra tai nạn cho Phật Thầy là do bọn thầy cúng, bọn lang băm và bầy phù thủy bấthọc vô thuật. Bọn chúng ganh tỵ trước sức si mê quần bọn chúng quá lớn tưởng của ĐứcPhật Thầy, vày Ngài có thể gây thất nghiệp mang lại chúng. Chúng tìm mọi cách để chỉtrích các phương thức chữa bịnh, truyền giáo và hành giáo của Ngài. Đói nạp năng lượng rau,đau uống thuốc, Đức Phật Thầy chữa trị bịnh không dùng thuốc, là một chiếc nghi. Thầychùa thì yêu cầu đầu tròn áo vuông, Ngài đầu vẫn búi tóc, càm vẫn nhằm râu, là haicái nghi. Lễ Phật thường xuyên thì tụng ghê gõ mõ, giờ sao dạy dỗ lâm râm mặc niệm,không la ó gì, là cha cái nghi. Thờ Phật lâu nay chỉ cúng tượng cốt, ni lại thờtrần điều, là bốn cái nghi. Thờ Phật thường cúng chè xôi, vì sao gì lại chưng bỏhết nhưng mà chỉ thờ hoa tươi nước lã, là năm chiếc nghi. Toàn bộ các nguyên cơ dẫntrên tập đúng theo lại thành một lưới nghi, khiến cho chánh quyền tóm lại rằng Phật Thầykhông cần một công ty tu hành chân chính, mà là 1 trong những gian đạo sĩ, chuẩn bị quầnchúng để làm một cuộc nội loạn.

 

Đức Phật Thầy bịquan Tổng Đốc An Giang xuống lịnh bắt Ngài đem lại Châu Đốc câu lưu. Tại Châu Đốc, Phật Thầy sẽ đã đem tàihùng biện và dùng gần như huyền nhiệm nhằm ứng phó với những viên chức chánh quyền.Những lời đe dọa, đều cuộc thẩm vấn gắt gao, cùng với đông đảo trò thử hách đềuđược gửi ra, nhưng không hề làm lung lay được vai trung phong hồn hiền lành thánh. Sau đó, khôngrõ bao lâu, người ta phóng đam mê Ngài.

 

Tuy nhiên, để hợp thức hóa Phật Thầy nhưmột đơn vị sư bình thường của Đạo Phật cùng để kiểm soát, theo dõi mọi chuyển động củaNgài, tín đồ ta buộc Ngài phải thế phân phát và buộc phải vào tu tại miếu Tây An, một ngôichùa do chánh quyền đựng sẵn từ năm Thiệu Trị lắp thêm bảy (1847) qua bàn tay kiếntrúc của quan liêu Tổng đốc Doãn Uẩn (7).

 

*

Tây An cổ tự

 

Từ đó, Phật Thầy, trên góc nhìn pháplý, là 1 nhà sư của chùa Tây An. Để tự túc sinh sống, chánh quyền tất cả cấp choNgài tám chủng loại ruộng mặt chân núi Sam. Tại đây đã sẵn gồm một sư trụ trì thuộcphái Lâm Tế, có nhiều tượng cốt Phật, bao gồm gõ mõ tụng kinh!

 

Ngộ đổi mới tùng quyền, tuy nhiên trong mộthình thức trái với công ty trương cách tân tôn giáo của Ngài, Phật Thầy vẫn ẩn nhẫntùy thời nhằm thi hành sứ mạng lập tông hành giáo.

 

Tưởng đề nghị nói rõ rằng công ty trương cảu PhậtThầy là rước Đạo Phật làm căn, nhưng mà không cúng Phật cốt, ko gõ mõ tụng kinh,không đầu tròn áo vuông, không hành nghề thầy đám, ko cúng kiến trà xôi vàtu đâu cũng được. Theo đạo giáo của Ngài thì bạn tu cốt kị ác làm cho lành, rửalòng vào sạch, giữ tâm thanh tịnh với hằng thực hiện bốn ân lớn: ân tổ tiên,cha mẹ, ân khu đất nước, ân tam bảo, ân đồng bào và trái đất (8).

 

Cũng tại miếu Tây An núi Sam, Phật Thầycảm hóa được vị thiền sư chủ chùa cùng thu hút hằng chục vạn thập phương thiệntín. Tín đồ ta xem Ngài như 1 Hoạt Phật cùng tôn xưng Ngài là Phật Thầy Tây An.Danh hiệu này là do thế tôn, chưa hẳn do Ngài từ bỏ đặt.

 

 Ngài cũng chỉ thị cho những đại đệ tửmở rộng việc truyền giáo ra khắp tứ phương, tiếp tục phát phù trị bịnh, tiếptục cấp cho lòng phái Bửu sơn Kỳ Hương để thu dìm thêm những đệ tử. Loại bối cảnhXẻo Môn trước kia giờ đây bộc bây giờ núi Sam với một lòng tin mãnh liệt vàvới một tinh thần phấn khởi hơn trước so với người tin. Để tránh sự khủng bốcủa chánh quyền nhưng mà Phật Thầy tiên liệu là sẽ cạnh tranh khỏi là ví như cho tập trung ở đóđể truyền đạo theo nhà trương của mình, yêu cầu Ngài đến lệnh di dời tín vật dụng đikhai hoang tản mạn các nơi. Các vùng rất xa xôi hoang vắng, chưa có vết chânai bén mảng, là chỗ giỏi cho sự thành lập và hoạt động các cơ cấu Bửu đánh Kỳ Hương.

Xem thêm: Soạn Lịch Sử Lớp 8 Bài 4 : Phong Trào Công Nhân Và Sự Ra Đời Của Chủ Nghĩa Mác

 

 Các cơ cấu tổ chức tôn giáo vừa nói đầy đủ được Phật Thầy ca ngợi là trại ruộng.Tất cả tín đồ các là cư sĩ trên gia, vừa làm lụng sinh nhai vừa tu hành tinhtấn. Các nông trại được coi như những chùa chiền và các đại đồ đệ của Ngài đượcgọi là các Ông Đạo để gia công những bài toán như những tăng sư truyền giáo.

 

 Năm 1851, từng đoàn tín thiết bị của Phật Thầy phân chia nhau ra đi.Đoàn khai hoang đầu tiên vào Thất Sơn, bên chân núi Két, chỗ mà rừng bụirậm rì, hổ báo lúc nào cũng có thể xuất hiện nay để rình rập đe dọa và có tác dụng hại fan tađược. Đoàn này chia làm hai nơi, một bởi Ông Bùi Văn Thân tức Tăng chủ Bùi ThiềnSư, một vì chưng Ông Bùi Văn Tây tức Đình Tây chỉ huy. Vị trí đây trang trại Hưng Thới vàXuân sơn được hình thành (9)