Thư Gửi Con Yêu

     
Nhiều tuần sau khi bị phong tỏa nghiêm ngặt, phần đông 25 triệu dân của Thượng Hải tiếp tục phải dựa vào những người ship hàng mang thức nạp năng lượng và đồ thiết yếu cho mình. Nhưng lực lượng lao động chừng 20.000 người vô hình dung này vẫn phải đương đầu với tình trạng thiếu khu vực ở với không được bảo đảm an toàn. Hai bạn đi phục vụ kể mang lại vietthaiauto.vn mẩu truyện của họ.Bạn đã xem: phát âm truyện thiếu gia thì sao? tôi sợ cậu chắc!

Tôi cực kì bận. Không ít người đề xuất giao hàng. Tôi đi ship hàng cả ngày, rồi cho gần nửa tối thì tôi tìm vị trí ngủ.

Bạn đang xem: Thư gửi con yêu

Chính quyền Thượng Hải được cho phép những người giao hàng đi ra đi vào nơi ở của mình, nhưng đầy đủ khu nhà ở lại ý muốn áp dụng chính sách kiểm kiểm tra của riêng họ, và đa số không cho những người giao mặt hàng được trở lại nhà mình.

Ngay phía trước khu nhà đất của tôi có một cái lều được dựng lên. Ta các biết là đều căn lều blue color lam này được dựng làm nơi xét nghiệm Covid.

Khi tôi thoát ra khỏi nhà, các người cai quản khu công ty yêu cầu tôi cài giúp họ đồ vật dụng với đổi lại, bọn họ bảo tôi vào ngủ ở loại lều màu xanh đó vào ban đêm. Tôi bỏ tất cả vật dụng của chính mình vào trong lều.

Nhưng một ngày, căn lều phát triển thành mất. Tôi không kiếm thấy đồ của chính bản thân mình ở đâu cả. Hầu hết người làm chủ khi công ty nói rằng chúng ta không dọn lều đi, bọn họ không biết. Còn nhân viên đảm bảo ở kia nói rằng họ phân vân đồ của tớ bị vứt đâu mất.

Vậy là tôi phải đi kiếm một ở đâu đó khác nhằm ngủ. Vậy là nghiễm nhiên phần đa người ship hàng như công ty chúng tôi phải đi ngủ bên dưới gầm cầu - khu vực này không trở nên mưa bay gió tạt gì. Tôi hay ngủ thiếp đi ngay sau khi ngả lưng xuống, chính là lúc tôi đã cảm xúc rất căng thẳng mệt mỏi rồi!

Một hôm tôi quên quan tâm đến dự báo thời tiết. Trời mưa mập và cục bộ chỗ trống bên dưới cầu đã bị chiếm không còn rồi. Tôi tìm kiếm được một buồng ATM nhằm ngủ. Khá là ổn, không có ai khác sinh sống xung quanh. Tôi chỉ muốn là công an sẽ không lộ diện và tống tôi ra ngoài.

Nhưng sau hai đêm ở đó, khoảng chừng 2 giờ sáng, công an đi tuần đã nhìn thấy và họ xua đuổi tôi ra. Họ nói tôi phải đến một nơi ở dành cho những người vô gia cư. Tôi đang thử mang đến nhưng chỗ đó ko mở cửa. Ở đó không một ai cả, thậm chí không tồn tại cả nhân viên cấp dưới bảo vệ.


*

Nguồn hình ảnh, Supplied to the vietthaiauto.vn

Chụp lại hình ảnh,

Một người phục vụ mà vietthaiauto.vn hỏi chuyện cho thấy anh vẫn chui vào buồng ATM này để ngủ

Lúc đầu thì tôi ăn mì gói khô cho qua bữa. Sau đó, một đội những người ship hàng tìm được một nhà hàng mở cửa kín đáo và hiện thời chúng tôi đến đó để sở hữ đồ nấu sẵn rồi với đi. Công an thường lờ đi. Chúng tôi cần một khu vực để ăn, cần không? Một số siêu thị có chỗ xung quanh trời, nơi có ổ cắm điện. Chúng tôi lẻn đến để sạc điện thoại.

Có vụ một người ship hàng tử vong trê tuyến phố do bị tai nạn. Tất yếu tôi lo lắng điều đó cũng sẽ xảy ra với tôi. Cơ mà tôi rất cẩn thận. Tôi luôn luôn luôn đi siêu chậm. Nếu tôi gặp gỡ tai nàn ở nơi nào hẻo lánh đìu hiu thì sẽ cực kì nguy hiểm. Vấn đề lớn số 1 là nhỡ dòng xe tay ga bị hỏng và lại không có ở đâu sửa xe thì làm sao. Lúc chính là tôi sẽ không thể đi làm được nữa.

Nhiều bạn đã hiểu được các tường thuật rằng những người dân đi giao hàng có thể kiếm tới 10.000 quần chúng tệ hằng ngày (1.500 đô la Mỹ; 1.200 bảng Anh). Rứa là nhiều người dân hỏi tôi làm nỗ lực nào để trở thành bạn đi giao hàng. Lời khuyên của tôi thường là: "Đừng trở thành fan giao hàng."

Ở Thượng Hải, công ty chúng tôi làm nghề này kiếm được mức thu nhập cá nhân khá là ổn. Dẫu vậy mà số tiền kiếm được đa phần chỉ là vài trăm tệ một ngày. Nhưng mà tôi không nghĩ là rằng ai ai cũng có thể chịu được phần lớn khó khăn, đk sống và thao tác làm việc như vậy.

Nhưng nếu như không thao tác này thì chúng tôi sẽ ko có bất kỳ thu nhập nào trong thời gian phong tỏa. Cực kỳ căng.


*

Nguồn hình ảnh, Getty Images

Chụp lại hình ảnh,

Đường phố Thượng Hải vắng ngắt trong thời hạn phong tỏa, chỉ có những người giao hàng hoạt động

Tôi sinh năm 1999 trên tỉnh An Huy. Tốt nghiệp trung học tập rồi, tôi bắt buộc vào được một trường đại học tốt. Chi phí khóa học quá đắt so với gia đình tôi. Tôi còn vượt trẻ và đắn đo mình rất có thể làm gì. Bà mẹ tôi nói tôi đi theo ông họ mang đến ở Thượng Hải. Ít duy nhất thì tôi sẽ không xẩy ra bỏ rơi tới mức không có nơi nạp năng lượng chốn ngủ.

Thế là tôi đến Thượng Hải và làm với anh họ, cung cấp máy tính. Làm được khoảng khoảng nhị năm. Các bước kinh doanh sa bớt trong thời hạn diễn gồm Covid bắt buộc tôi bắt đầu tìm vấn đề mới. Lúc đó tôi ko có chỗ nào để sống. Tôi thuê phổ biến chỗ ở với một người giao hàng khác. Anh ấy có vẻ tìm kiếm được rất khá. Tôi nói: "Anh ơi, anh góp em phát triển thành người phục vụ được không?" cụ là tôi ban đầu việc này từ khoảng chừng nửa năm trước.

Xem thêm: 【】Siêu Âm 16 Tuần Có Chính Xác Không Về Giới Tính Thai Nhi? Siêu Âm 2D 16 Tuần

Nhưng không phải là tôi đang bị tiêu diệt đói tốt gì. Tôi tới từ nông thôn, hồi bé nhỏ tôi còn ngủ trong chuồng trườn kia mà. Tôi vẫn ổn thôi.


*

Tôi từng tìm kiếm được trung bình 4,5 nhân dân tệ cho từng đơn hàng. Cơ mà tôi không sở hữu và nhận những đơn hàng này nữa, không có bất kì ai làm cả, thấp quá. Giờ đồng hồ tôi dìm đơn đặt hàng riêng, trực tiếp từ những khách quen, trải qua các nhóm chat. Tôi tìm được khoảng 1.000 quần chúng. # tệ một ngày.

Tôi thấy các khu dân cư lớn thường sở hữu thực phẩm phổ biến với nhau, nhưng các khu dân cư nhỏ với chỉ độ chục con người thì không tải được đâu. Thiệt khó để có được người phục vụ cho họ, mà lại việc giỏ hàng trực tuyến từ đầu cũng khá khó. đa số người cao tuổi cũng lừng chừng cách mua sắm chung cùng nhau theo từng nhóm.

Các đơn hàng với con số thức ăn nhỏ sẽ không được giao ngay. Các siêu thị hoa trái không bán từng miếng trái cây té ra nữa - giờ đồng hồ thì mọi người phải mua số lượng lớn. Nếu như ai đó muốn mua 20 nhân dân tệ tiền rau củ quả, tôi mất mang lại nửa ngày cũng tìm ko ra, bởi chỉ có các gói rau con số lớn được gói gọn sẵn, mà mỗi gói có giá hơn 100 nhân dân tệ.


*

Nguồn hình ảnh, Getty Images

Chụp lại hình ảnh,

Nhiều người dân Thượng Hải yêu cầu chung nhau sở hữu thực phẩm theo cân nặng lớn rồi tự phân tách nhau

Bây giờ shop chúng tôi không có thức nạp năng lượng nước uống, cùng ngủ trên phố phố. Tôi biết ít nhất 40 người ship hàng cùng cảnh ngộ. Có những người dân đi giao hàng làm việc cho các công ty, và công ty cấp phòng ngủ ở khách sạn cho họ. Tuy nhiên có những người nhận đơn mua hàng trực tuyến đường của khách hàng, như chúng tôi, và cơ quan ban ngành địa phương không làm cái gi để giúp công ty chúng tôi tìm được chỗ ở.

Khu dân cư nơi tôi ở không cho tôi vào lại, họ sợ hãi nhỡ đâu tôi với virus vào. Tôi tất yêu về nhà trong cả khi đang xét nghiệm cõi âm với Covid. Tôi đến bệnh dịch viện để triển khai xét nghiệm mỗi ngày. Tôi sợ hãi bị Covid - tất cả những người ship hàng đều sợ hãi điều đó.

Vì vậy, tôi chỉ tìm một khu vực để ngủ mặt ngoài. Chân tôi hôi hám cho nỗi đứng xa người ta cũng thấy mùi! sau cuối thì tôi cũng trở thành được vệ sinh gội, chắc hẳn rằng sau khi lệnh phong lan được tháo bỏ.

Nguồn hình ảnh, Supplied lớn the vietthaiauto.vn

Nghỉ ngơi ngơi nghỉ nhà bổ ích lợi gì? Tuần thứ nhất của đợt phong tỏa, tôi chỉ có hai cây bắp cải. Tuần máy hai tôi chỉ cảm nhận một hộp thuốc y tế. Ai rất có thể sống sót được bởi những máy đó? Tôi ăn gì? giỏi hơn là bắt buộc ra phía bên ngoài - ít nhất thì tôi cũng vẫn có thể tìm được gì này mà ăn.

Làm nghề đi giao lương thực thì xuất sắc hơn là thao tác làm việc trong bên máy. Tôi đã đi làm việc vài nơi ở thâm nám Quyến, chỉ kiếm được 200 quần chúng. # tệ từng ngày, thao tác 12 giờ một ngày.

Những fan đi giao hàng có thu nhập giỏi hơn và thoải mái hơn. Kiếm được bao nhiêu là do mình siêng năng đến đâu thôi.

Xem thêm: 7 Bản Sơ Đồ Tư Duy Về Nhân Vật Mị Dễ Nhớ, Ngắn Gọn, Sơ Đồ Tư Duy Vợ Chồng A Phủ

Tôi chỉ chờ tính đến khi lệnh phong tỏa được toá bỏ. Tôi đã rời đi. Tôi đắn đo mình có thể cố gắng trụ lại được bao thọ nữa.